Page 165 - Bản tin xuân
P. 165
Tôi đã quyết tâm hòa nhập, không để những sự khác biệt về tuổi tác cản trở sự trưởng thành của
mình. Bắt đầu từ những bước đi nhỏ, tôi dần tìm thấy niềm vui trong việc học lại, hòa nhập với các
bạn cùng lớp, có những nhóm bạn đáng yêu cùng tiến cùng lùi và thậm chí là gắn bó với những
trách nhiệm lớn lao hơn là làm lớp trưởng, trong một lớp có những bạn sinh viên trẻ tuổi hơn mình
thì trọng trách này là một thử thách không nhỏ, nhưng tôi nhận ra rằng đó cũng là cơ hội để tôi
phát triển và thoát khỏi vùng trời mặc cảm, u ám trước kia. Tôi đã và đang tự chữa lành cho bản
thân, tìm lại được khao khát và một con người trước giờ luôn bị tôi bỏ qua - một người luôn mong
muốn đóng góp cho tập thể, cho cộng đồng.
Thế rồi, điều tuyệt vời và an ủi nhất là tôi được nhận học bổng Khuyến khích học tập (KKHT) của
trường, một phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của mình. Học bổng này
không chỉ giúp tôi giảm bớt gánh nặng tài chính, mà còn là nguồn động viên lớn lao, khẳng định
rằng những khó khăn tôi đã vượt qua đều có giá trị. Học bổng KKHT, cùng với chiếc đồng phục này,
là minh chứng cho những nỗ lực của tôi và cho cả sự tin tưởng của gia đình. Tôi không chỉ học để
thành công trong sự nghiệp mà còn học để xứng đáng với những hy sinh mà gia đình đã dành cho
tôi. Mỗi lần nhìn vào chiếc logo ấy, tôi nhớ về những khó khăn, những lúc tưởng chừng như không
thể tiếp tục, nhưng chính những giây phút ấy đã làm tôi mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Không chỉ dừng lại ở việc học, tôi còn tham gia vào các Cuộc thi học thuật và các hoạt động ngoại
khóa. Đôi khi tôi cảm thấy bản thân như là một "lão tướng" trong các cuộc thi đó, nhưng sự tự tin và
khao khát học hỏi không cho phép tôi lùi bước. Tôi nhớ như in lần đầu tiên tôi tham gia một cuộc thi
nhỏ trong trường. Dù không phải là cuộc thi lớn, nhưng khi tôi đứng lên nhận giải Quán quân,
chạm tay tới kỷ niệm chương danh giá tôi đã không thể kìm được cảm xúc. Đó là thành quả của một
hành trình dài, là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ.
Mỗi lần đạt được một thành tích, dù là nhỏ, đều khiến tôi cảm thấy tự hào và tin tưởng hơn vào
chính mình. Những cuộc thi không chỉ là nơi tôi thể hiện khả năng, mà còn là cơ hội để tôi thử thách
bản thân và cọ xát với những người bạn trẻ tuổi, năng động. Cảm giác ấy làm tôi nhận ra rằng, dù
xuất phát điểm có muộn màng, nhưng nếu biết cố gắng, chúng ta sẽ luôn tìm thấy cơ hội để vươn
lên, để khẳng định mình. Và tôi biết rằng, đó chỉ là những bước khởi đầu, mở ra cho tôi những cánh
cửa mới, đưa tôi đến gần hơn với một tương lai mà tôi đã ao ước từ lâu. Tất cả, đều là UEH mang lại
cho tôi, tôi yêu UEH, yêu ngôi trường này, yêu tất cả người thầy người cô trong Khoa tôi - Khoa Lý
luận chính trị đã luôn dành những sự quan tâm săn sóc, những buổi talkshow nhỏ về tâm lý cho
những “đứa con” còn nhiều mông lung, yêu cả những “miếng mồi” ngon mà thầy cô để dành cho
lứa K49…
Mỗi bước đi trên con đường đến Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh là một niềm tin mới, một hy
vọng mới. Những khó khăn trước mắt chưa bao giờ là điều dễ dàng vượt qua, nhưng chúng lại nhen
nhóm trong tôi một ngọn lửa, một khát khao mạnh mẽ hơn bao giờ hết về việc học hỏi và phát triển
bản thân. Và từ những nỗ lực ấy, tôi tin rằng một ngày nào đó tôi sẽ không chỉ đứng vững tại UEH
mà còn có thể vươn lên và thực hiện những ước mơ lớn hơn, đóng góp một phần vào cộng đồng, xã
hội và đất nước.Tôi sẽ tiếp tục học, tiếp tục phấn đấu, để một ngày nào đó, khi nhìn lại, tôi có thể tự
hào nói rằng: "Mình đã làm được, và UEH đã giúp mình làm được."/.
161

