Page 170 - Bản tin xuân
P. 170
Có lẽ hành trình đồng hành cùng UEH sẽ luôn là bản nhạc thanh xuân vang mãi trong trái tim tôi.
Từng bước chân tôi đã đi qua dưới ngôi trường này là từng nhịp đập của đam mê, từng giọt mồ hôi
của nỗ lực, từng nụ cười của hy vọng và cả những giọt nước mắt khi vấp ngã. UEH chính là cái nôi
đã nuôi dưỡng tôi, không chỉ bằng tri thức mà bằng cả niềm tin và sức mạnh để tôi dám vững bước
trên đôi chân mình, dù con đường phía trước có bao nhiêu thử thách chờ đợi. Ở nơi đây, tôi đã kết
nối với những con người mang chung khát vọng sống cống hiến, những tâm hồn trẻ đầy đam mê và
nhiệt huyết. Chúng tôi cùng nhau trải qua những ngày tháng không ngừng học hỏi, không ngừng
cháy bỏng ước mơ. Dù tương lai là điều không thể đoán trước, và tôi không biết điều gì đang đợi
mình ở phía trước, nhưng tôi đã chọn sống hết mình cho hiện tại. Tôi chọn buông bỏ mọi lo âu, mọi
sợ hãi, để sống đúng tinh thần mà UEH đã truyền dạy - sống hiện đại, sống văn minh, sống với trọn
vẹn từng khoảnh khắc của tuổi trẻ. Tại UEH, tôi học cách bước ra khỏi vùng an toàn, khám phá thế
giới và chính bản thân mình. Những giới hạn tưởng chừng không thể vượt qua giờ đây chỉ còn là cột
mốc để tôi chinh phục. Từng khó khăn đối diện, từng thử thách vượt qua, đều tiếp thêm cho tôi niềm
tin mạnh mẽ rằng bản thân mình có thể làm được nhiều hơn thế.
Thanh xuân của tôi mang hình dáng một tòa lâu đài - tòa lâu đài mang tên UEH. Ở nơi đó, đam mê
của tôi được thắp sáng, được bảo vệ khỏi những giông bão cuộc đời và được tiếp thêm nhiên liệu để
bùng cháy mãnh liệt. Dù mai này đi đến bất cứ đâu, tôi biết rằng ánh sáng từ tòa lâu đài ấy sẽ mãi
soi đường, nhắc nhở tôi sống mạnh mẽ, sống can đảm và sống xứng đáng với những gì tôi đã học
được tại đây. UEH không chỉ là nơi tôi học, mà là nơi tôi sống, yêu thương và trưởng thành - một
phần không thể thiếu trong hành trình thanh xuân và cả cuộc đời tôi./.
Có một nơi chốn mang tên thanh xuân.
Có một tòa thành mang tên niên thiếu.
166

