Page 164 - Bản tin xuân
P. 164

Tự hào UEH



                    Hành trình chạm tay vào UEH





                                                                      Sinh viên Nguyễn Ngọc Phương Anh

             Khi lần đầu nhìn thấy chiếc áo đồng phục của Đại học Kinh tế Thành phố Hồ Chí Minh (UEH), tôi
             không thể ngừng nghĩ về những ước mơ mình đã ấp ủ từ lâu. Một chiếc áo xanh cam cùng logo
             UEH, giản dị nhưng lại mang trong mình một ý nghĩa vô cùng đặc biệt. Logo trên ngực trái không
             chỉ là biểu tượng của ngôi trường tôi yêu mến mà còn là cả một hành trình dài mà tôi đã đi qua để
             có thể chạm tay vào ước mơ này.



             Khi tôi nhận được thông báo trúng tuyển vào UEH, niềm vui của tôi không thể diễn tả bằng lời. Đó là
             khoảnh khắc mà tôi đã chờ đợi suốt những năm tháng miệt mài học tập. Nhưng rồi, cuộc sống
             không dễ dàng như tôi tưởng. Hoàn cảnh gia đình khó khăn, tôi chỉ sống với mẹ trong căn nhà thuê
             nhỏ hẹp giữa thị thành phồn hoa chen chúc cùng nguồn thu nhập không ổn định, cùng lúc ấy sức
             khỏe mẹ lại yếu đi sau một cơn đại phẫu cùng với chi phí học đại học quá lớn khiến tôi lâm vào bế
             tắc. Niềm vui ngắn chẳng tày gang, tôi phải đưa ra quyết định đầy đau lòng: tạm gác lại giấc mơ
             học tập để tìm việc làm phụ giúp mẹ. Những ngày ấy, tôi cảm thấy bất lực và đau đớn khi phải rời xa
             ngôi trường mà tôi luôn đã mơ ước từ khi học cấp 2.


             Dù vậy, trái tim tôi không thể chấp nhận từ bỏ. Sau hai năm, tôi quyết định trở lại với giấc mơ chưa
             hoàn thành, mặc cho cuộc sống vẫn còn nhiều vấp ngã. Tôi quyết tâm thi lại vào UEH, tôi không chỉ
             học để vượt qua kỳ thi, mà còn để chứng minh cho bản thân và cuộc sống rằng tôi có thể làm được,
             tôi có thể tự quyết định cuộc đời mình! Những đêm thức khuya sau ngày dài làm việc mệt mỏi,
             những buổi sáng tinh mơ tranh thủ dậy sớm, tôi tự nhủ với mình rằng nếu không chiến đấu hết
             mình, tôi sẽ không bao giờ có thể chạm tay tới ước mơ của mình - UEH.


             Cuối cùng, tháng 9 năm 2023, có một cô bé không ngừng rơi những giọt nước mắt hạnh phúc. Đó
             không chỉ là niềm hạnh phúc khi ước mơ thành hiện thực, mà còn vì tôi biết rằng đó là sự hồi đáp to
             lớn nhất mà tôi có để làm để báo đáp mẹ - người đã hy sinh rất nhiều để tôi có cơ hội này.


             Khi quay lại học tại UEH, tôi không khỏi cảm thấy mình là một người "đi sau". Vốn dĩ, tôi đã phải tạm
             ngừng học hai năm vì hoàn cảnh gia đình, vì vậy khi trở lại, tôi cảm giác mình như một người ngoài
             cuộc. Môi trường học tập tại UEH năng động, đa dạng và rất trẻ, khiến tôi đôi khi cảm thấy mình hụt
             hẫng. Lứa sinh viên đồng trang lứa của tôi đã tiến bộ và trưởng thành rất nhiều, trong khi tôi chỉ
             mới bắt đầu lại từ con số không. Thế nhưng, tôi quyết không để sự mặc cảm tuổi tác làm chùn bước.

















           160
   159   160   161   162   163   164   165   166   167   168   169